nuông chiều em đến đau lòng
Chương 1: Tôi Muốn Nuông Chiều Cô Ấy. 3. Chương 2: Em Nhớ Anh. 4. Chương 3: Cả Đời Này Chỉ Muốn Gả Cho Anh. 5. Chương 4: Cậu Không Hiểu Tiếng Người. 6. Chương 5: Có Nên Để Con Bé Nhập Hộ Khẩu Luôn Không.
Chương 1. 4489 1 53 0. Mưa tuôn như trút nước. Trên trời mây đen như mực, quay cuồng như muốn che lấp hết cả ánh sáng, tham lam đem bóng đen bao trùm cả khu phố. Nước mưa rơi xuống nhuộm nên lớp màng trong suốt lên cửa sổ xe, đèn đường mờ ảo rọi vào mắt.
Hãy nói "không" với mong muốn của con. Việc bạn quyết định có tiếp tục nuông chiều con hay không là hoàn toàn tùy thuộc ở bạn, nhưng nếu bạn quyết định chuyển hướng sang một cách rèn luyện kỷ luật cân bằng và nhất quán hơn, bạn sẽ thấy việc này cũng không quá
Sự nuông chiều quá mức. Một số đứa trẻ trở thành bảo bối của cả gia đình ngay khi chúng mới chào đời, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Bất kể việc lớn hay nhỏ, cha mẹ sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cho đứa con đó của mình.
Cảm [Am] giác như năm giờ chiều mặt trăng này đã gặp được đêm Bản [F] chất anh trai nhà lành hứa lòng khi gặp không được quên. Ừ, [C] đừng quên là bao người quen nhìn anh và em thì họ sẽ đều [Em] biết Ai là người con gái đầu tiên được chính anh đây nuông chiều [Am
Chương 222: "Cũng tạm" Nguyễn Hoàng Phúc xoay vô lăng hướng về phía cô nói "Bởi vì lúc nãy tôi có nói với ông ấy rằng, chúng ta chuẩn bị sinh con"". Trần Hà Thu mở to mắt nhìn anh, dứt khoát quay người không quan tâm đến anh nữa. Nguyễn Hoàng Phúc hiểu rõ lòng cô
lirareli1983. Lúc nằm trên giường bệnh chờ chết Có người ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở về Cắt một quả thận tặng cô Sau đó Thời Hạ trọng sinh quay về lúc còn học cấp 3 Khi gặp được người kia Cô đã từng cho rằng học bá toàn năng, người được xưng là học sinh mẫu mực tốt nhất của toàn trường… Đến trễ về sớm, trèo tường đánh nhau đều toàn năng như nhau. Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, “Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau.” Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Thêm "ethuvien" khi tìm truyện trên google để ủng hộ Editor bạn nhé <3!
Tiết đầu tiên buổi chiều thi tiếng Anh, đối với tiếng Anh mà nói thì Thời Hạ cũng không quá mức lo lắng, dù sao thì tiếng Anh chính là môn học duy nhất cô không cho vào quên lãng trong vòng mấy năm nay. Không cần hoài nghi gì nữa, người lăn lộn ở vũ trường cũng yêu cầu tiếng Anh, dù sao thì cũng có giao lưu quốc tế với mấy người bạn nước ngoài. Tiếng Anh của Thời Hạ lúc còn học cấp 3 cũng không tệ, vào đại học thì tiếng Anh cấp 6 cũng thi qua, sau khi lăn lộn ở vũ trường, không cần học thuộc từ vựng, không cần giải đề trắc nghiệm, không cần viết luận văn, chỉ cần giao tiếp, so với những người không có học lực cao hay đồng nghiệp’ có tiếng Anh không tốt, Thời Hạ xem như là đối phó khá dễ dàng. Chỉ là Thời Hạ tiếp xúc nhiều với mấy người bạn bè ngoại quốc thì phát hiện bọn họ cũng không hào phóng hơn đàn ông Trung Quốc là bao, tuy rằng nhìn cao to, dáng vẻ đẹp trai lắm tiền, nhưng thật ra rất keo kiệt, còn có rất nhiều người tới nơi này để câu phụ nữ. Nhưng đây đều là khách hàng tiềm năng, lỡ như bọn họ tính tình thất thường, một khi vui vẻ sẽ mua thêm mấy chai rượu, cho cô chút tiền bo, cũng là ngoài ý muốn thu hoạch được chút tiền. Kiến thức mà Thời Hạ học nhiều năm như vậy, cũng chỉ có tiếng Anh phát huy chút tác dụng. Thật ra khi đó Thời Hạ từng nghĩ đến việc bán thân, dù sao đã cửa nát nhà tan cùng đường ngõ hẹp, vậy cái thân này còn ích lợi gì, cũng không có ai cần cô vì anh ta thủ thân như ngọc, nếu có thể đổi lấy tiền, thật ra cô không để bụng. Vừa cười vừa bán rượu thật sự rất mệt, giống như những cô gái đó, chẳng qua nằm ở chỗ đó mấy tiếng thôi mà đã thu vào túi mấy ngàn thậm chí là mấy chục ngàn tệ, số tiền đó có lẽ còn hơn cô tháng mệt đến mức chết đi sống lại mới có thể kiếm được trong vòng nửa tháng thậm chí là hơn một tháng. Thời Hạ thật sự đi nếm thử, cô lên giường của một người đàn ông xa lạ. Thời Hạ lăn lộn trong ngành này cũng không tệ, uống rượu hút thuốc chửi tục thậm chí ngẫu nhiên uống sạch chai rượu cũng là chuyện bình thường, chứ đừng nói bị đàn ông ăn đậu hủ, bị sờ hai cái cũng là chuyện thường ngày. Thời Hạ cảm thấy loại chuyện này và việc bị người khác sờ một chút cũng không có gì khác nhau, nhắm mắt lại đau một chút cũng qua thôi, mở to mắt chính là thu vào túi mấy ngàn tệ, quả thực là quá easy. Nhưng lúc khoảnh khắc kia tới thật, khi người đàn ông kia cả người trần trụi đi đến mép giường vươn tay chạm vào cánh tay cô, Thời Hạ nôn thốc nôn tháo, buổi tối ăn lẩu uống bia đều nôn sạch, chất lỏng vẩn đục rơi xuống đống nước màu trắng trên giường lớn, Thời Hạ nôn đến mức long trời lở đất. Thời Hạ ghê tởm, không phải ghê tởm người đàn ông muốn lên giường với cô, mà cô ghê tởm chính bản thân cô. Trong đầu cô hiện lên khung cảnh mùa hè năm ấy, hình ảnh Thẩm Nhất Thành đẩy cô trên tường rồi hôn môi, giữa môi và răng dường như còn tàn lưu hương vị cỏ xanh độc nhất của người kia. Vào ngày mùa đông, Thời Hạ bị người ta đuổi ra khỏi khách sạn, ngay cả áo khoác còn chưa kịp mặc, trên người chỉ mặc một cái váy ngắn nhỏ mùa hè, cứ như vậy để chân trần đi thật lâu giữa đêm đông. Gió mùa đông cực kỳ lạnh lẽo, trước nay cô không cảm thấy lạnh như vậy bao giờ, lạnh đến mức thấu xương. Nước mắt như con dao nhỏ trượt ở trên mặt. Cô nói trong lòng, Thời Hạ, mày con mẹ nó thật dơ bẩn. Thời Hạ bắt đầu cúi đầu làm bài, tuy rằng khẩu ngữ và văn bản làm bài vẫn có chênh lệch rất lớn, nhưng cũng may Thời Hạ không phải quá xa lạ đối với mấy từ đơn tiếng Anh này, bài thi không đến mức quá khó coi. Tiết thứ hai thi môn Tự Nhiên. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Trường học vì tiết kiệm thời gian nên chỉ dự định dùng một ngày để kết thúc kỳ thi chất lượng, cho nên Hoá học Vật lý Sinh học được đặt chung một tờ bài thi nhằm bắt chước hình thức thi đại học. Khoảnh khắc Thời Hạ nhìn thấy bài thi kia, cô hoàn toàn suy sụp. Nên đến vẫn sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Lúc Thẩm Nhất Thành ném đáp án lại đây, Thời Hạ ngẩn ra một lúc. Thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này thật sự nói được làm được? Giữa trưa, không khí giữa hai người bởi vì một câu nói bậy của tên Thẩm Nhất Thành lạnh mặt mà rơi vào tình huống trầm mặc quỷ dị. Thời Hạ thăm hỏi thận của Thẩm Nhất Thành, Thẩm Nhất Thành trái lại không có gì cảm tình đùa giỡn Thời Hạ, hai người tám lạng nửa cân, ai cũng không hơn ai một bậc. Vốn dĩ Thời Hạ muốn mặt dày nhắc một chút về chuyện thi cử buổi trưa, hy vọng Thẩm Nhất Thành có thể dựa vào tình bạn học chung lớp để chia sẻ bài thi của cậu một chút, nhưng cuối cùng cũng không thể nói ra khỏi miệng. Ngay khi cô xoay người sang phía cửa, trái lại Thẩm Nhất Thành nhắc tới trước, “Thời Hạ, cậu đang lo lắng kỳ thi buổi chiều đúng chứ.” Thời Hạ không thể không thừa nhận, đầu óc của thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này đúng thật là thông minh. Thời Hạ không biết nên trả lời như thế nào, cuối cùng nghẹn nửa ngày mới nói, “Thẩm Nhất Thành, tôi biết cậu luôn rất lương thiện.” Thẩm Nhất Thành xoay người đóng cửa lại, phát ra tiếng rầm’ một cái. Khen cậu lương thiện? E là đầu óc cô không phải bị cửa kẹp rồi. Nhưng hiện tại, Thẩm Nhất Thành thật sự lương thiện, cậu đưa một phần đáp án cho Thời Hạ. Thời Hạ nhìn chữ viết rồng bay phượng múa trên tờ giấy, cách giải bài nguệch ngoạc lộn xộn, cô trầm mặc một lúc. Thời Hạ căn bản không tin Thẩm Nhất Thành lương thiện. Thẩm Nhất Thành dường như đang quan sát Thời Hạ, thấy Thời Hạ chậm chạp không động đậy cây viết, “Sao nào, không tin?” Thời Hạ nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi lại, “Nếu là cậu, cậu tin sao?” Thẩm Nhất Thành nhìn chằm chằm vết sẹo mờ mờ trên trán cô vài giây, trực tiếp bày bài thi của chính mình ra. Thời Hạ bất ngờ, Thẩm Nhất Thành muốn làm gì? Chỉ vì cô khen cậu một câu thiện lương sao? Cậu thật sự thành thật thiện lương như vậy cho cô xem bài? Nhưng bài thi đã đặt ở trước mắt, không chép cũng có lỗi với bản thân. Lúc gần thu bài thi, Thịnh Thác Lý lại thừa dịp giáo viên không chú ý xoay người gọi, “Anh Thành, anh Thành, đáp án, đáp án” “Ai nói gì đó? Tự mình xem bài của mình đi, đừng mọc mắt sang bài thi của người khác.” Giám thị tiết này chính là giáo viên Hóa học, là một ông già hơn 50 tuổi, mang theo một cặp kính chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc. “Thẩm Nhất Thành, em có thể nộp bài thi.” Giáo viên Hóa học trực tiếp đi tới thu bài thi Thẩm Nhất Thành, “Cầm phiếu cơm đi ăn cơm đi.” Mỗi lần thi cử tới, chỗ của Thẩm Nhất Thành đều là khu vực có tai họa giáng xuống nặng nề. Thẩm Nhất Thành không nói gì, ngược lại cầm phiếu cơm loạng choạng đi ra ngoài phòng học. Nghe đến ăn cơm, đôi mắt của đám người chưa được giải phóng tức khắc sáng lên. “Anh Thành, cho tôi ké một cái đùi gà, chậm thì hết mất.” Một nam sinh eo to mập mạp ngồi ở hàng cuối cùng nhịn không được thét to một tiếng. “Vậy cho tôi một phần sườn non.” Thịnh Thác Lý không cam lòng rơi lại phía viên Hóa học thổi râu trừng mắt, “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, đừng thi nữa, đi ăn cơm hết đi.” Lớp cá biệt đúng là lớp cá biệt, nếu là lớp khác, ai dám trắng trợn táo bạo như vậy? Thẩm Nhất Thành cũng không quay đầu lại giơ tay làm động tác ok, sau đó rời khỏi phòng học trong ánh mắt hâm mộ của mọi người. Mắt thấy cứu tinh của cậu ta đi rồi, Thịnh Thác Lý thở dài một hơi, mục tiêu chuyển dời sang trên người Thời Hạ, “Này bạn, cho đáp án đi?” Thời Hạ không hề nghĩ ngợi gì, cô đưa phần đáp án lần đầu tiên Thẩm Nhất Thành cho cô cho Thịnh Thác Lý. Thịnh Thác Lý chắp tay nói với cô, “Mạng tôi hôm nay đều do cậu đưa cho.” * Điểm của bài thi rất nhanh đã có, ngày hôm sau đi học đã được phát ra. Kiến thức đều là kiến thức của năm lớp 10, ngày hôm qua thi chẳng qua là cảnh cáo đám người chơi vui vẻ đến mức điên trong kỳ nghỉ hè, nên bài thi sẽ nhanh chóng phê duyệt xong, đơn giản mà nói là tiến hành chương trình học mới, dù sao cũng là lớp 11 rồi, thời gian cũng rất gấp gáp. Đến tiết Ngữ văn, Thời Hạ vẫn luôn trong trạng thái tinh thần hoảng hốt. Thời Hạ thi Ngữ văn được 105 điểm. Đối với một người rời cấp 3 lâu như vậy mà nói, thi Ngữ văn còn có thể cao điểm như vậy thật ra đã không dễ dàng gì. Thời Hạ cảm thấy rất hài lòng. Nguyên nhân làm cô cảm thấy tinh thần hoảng hốt là bài thi môn Tự Nhiên của cô. Trước khi phát bài môn Ngữ văn đã phát bài môn Tự Nhiên rồi. Đề thi cao nhất 240 điểm, Thời Hạ thi được 64 điểm. Chép bài người giỏi nhất toàn thành phố, Thời Hạ thi được 64 điểm. Hẳn là không còn ai thấp hơn cô. Thời Hạ nhìn bài thi phát ngốc, thế nhưng phản ứng đầu tiên là lo lắng thay cho Thẩm Nhất Thành. Tuy cô không chép hết bài thi của Thẩm Nhất Thành, nhưng nhìn bài thi cô cũng có thể biết Thẩm Nhất Thành cũng thi không tốt. E là hạng nhất lần này của Thẩm Nhất Thành khó giữ rồi. Nhưng ngay khi Thời Hạ lơ đãng ngắm sang bài thi đạt điểm tuyệt đối của Thẩm Nhất Thành. Cả người đều không ổn. Vì sao Thẩm Nhất Thành thi max điểm, còn bài thi của Thời Hạ chỉ có 64 điểm? Bạn học ngồi đằng trước phía tay phải Thời Hạ là Thịnh Thác Lý cũng không tốt hơn Thời Hạ bao nhiêu. Thịnh Thác Lý dựa vào tường nhìn Thời Hạ với ánh mắt cực kỳ u oán, muốn Thời Hạ ngó lơ cũng khó. Ánh mắt kia dường như đang nói, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi, cậu lừa tôi… Vờn quanh vô hạn, kéo dài không giảm. Thời Hạ đặc biệt muốn giải thích thay cho bản thân, tờ đáp án kia là anh Thành của cậu, anh Thành của cậu, anh Thành của cậu, anh Thành của cậu… Không liên quan đến cô, không liên quan, không liên quan, không liên quan... “Tôi phát hiện ra không gặp một kỳ nghỉ hè, học sinh của lớp chúng ta đều trở nên đặc biệt có tài hoa.” Giáo viên Ngữ văn đã hơn bốn mươi tuổi, lúc còn trẻ tuổi thì xinh đẹp, già rồi thì trang điểm thời thượng, hoàn toàn không nhìn ra bà là một người mẹ có con mười sáu tuổi. Giáo viên Ngữ văn cầm trong tay cuốn giáo án, bên trong có ghi lại tất cả những bài tập ôn thi. Lúc này giáo viên Ngữ văn đang một tay cầm sách, một tay cầm phấn đứng trên bục giảng, “Nhìn xem thành tích môn Ngữ văn lần này, câu 1 và câu 2 đề trắc nghiệm có bao nhiêu người làm sai? Ghép vần cũng không biết ghép? Từ đa âm cũng không biết làm? Nghỉ hè cũng chỉ biết ăn nhậu chơi bời, không cần đọc sách hả?” “Còn có viết chính tả, sao nào, mấy bài học hồi học kì 1 đều trả lại cho tôi hết rồi?” “Thế nhưng còn có bạn tự do phát huy, giáo viên thật sự bội phục, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, tài hoa như vậy, ngay cả giải thưởng Nobel Văn học cũng phải chào thua!” Cả lớp sửng sốt, sau khi ngẫm lại mới phát ra tiếng cười kinh thiên động địa, “Ha ha ha ha ha ha” Đập bàn, dậm chân, tiếng vỗ tay truyền khắp hành lang, “Thật tài tình, mẹ tôi ơi, ha ha ha ha, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, câu tiếp theo là cùng uống một bầu rượu hả?” Thời Hạ còn đang đắm chìm trong trong bài thi môn Tự Nhiên nên chưa tỉnh mộng, nghe thấy mọi người cười thì mù mờ, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy’, câu tiếp theo chẳng lẽ không phải cười hỏi khách từ nơi nào đến’ à? Dưới tay của Thời Hạ là bài thi môn Tự Nhiên, bài thi Ngữ văn của cô còn đặt trên một chồng sách ở trên bàn, từ góc độ Thịnh Thác Lý nhìn qua đó vừa lúc là bài thi viết chính tả. Thịnh Thác Lý lấy bài thi của Thời Hạ rồi cười to, “Thời Hạ, cậu đúng là tài tình, hấp hối khi bệnh ngồi bật dậy, cười hỏi khách từ nơi nào đến, ha ha ha ha, ha ha ha” Thời Hạ nổi danh bởi vì một câu thơ, càng quan trọng hơn là bởi vì Thịnh Thác Lý. Giáo viên Ngữ văn cũng không dự định công bố tên họ, nhưng bà ngờ rằng có người phát ngôn thay bà. Câu thơ này không chỉ làm cho tất cả học sinh trong khối 11 lớp 6 nhớ kỹ tên của Thời Hạ, cũng làm cho toàn bộ học sinh trong khối 11 thậm chí toàn trường học biết đến Thời Hạ của lớp Sáu. Ừm, người này đặc biệt có tài.
[Dịch giả [ [ Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt, Sạch, Sủng, Thâm tình, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, BP, Nhẹ nhàng, Song trọng sinh, Song xử]
“Thời Hạ, chúng ta đi chung đi.” Mạc Mạt thân thiết chạy tới kéo cánh tay Thời Hạ. “Hôm nay tôi không đạp xe, ba tôi tới đón.” Thời Hạ thu dọn trên bàn sách vở. “À, vậy cậu đi lấy xe với tớ đi.” Mạc Mạt kéo tay Thời Hạ đi ra ngoài, “Mau về nhà đi, sắp chết đói rồi.” Thời Hạ vác cái cặp ở trên người, sau đó đi theo Mạc Mạt đi ra khỏi phòng học. Dọc đường đi Mạc Mạt ríu rít nói không ngừng, chốc chốc thì mắng mỏ đề thi hôm nay quá khó, chốc chốc thì mắng mỏ chỗ ngồi mới của cô ấy và cô không có tiếng nói chung. Thời Hạ chỉ lắng nghe, ngẫu nhiên sẽ gật đầu, cũng không biết nên tiếp lời như thế nào. Ngày thường Thời Hạ cũng không thích nói chuyện, Mạc Mạt tập mãi cũng thành thói quen nên không cảm thấy lạ. Hai người đến nhà xe thì đẩy xe đi ra ngoài, “Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành ngồi bên cạnh cậu, cậu còn ổn chứ?” Thời Hạ cười cười, “Còn ổn, dáng vẻ Thẩm Nhất Thành không tệ, nhìn còn cảnh đẹp ý vui.” “A?” Mạc Mạt nhìn thoáng qua chỗ đỏ lên trên trán Thời Hạ, cảm thấy có lẽ đầu Thời Hạ thật sự bị đập hỏng rồi. Thẩm Nhất Thành học giỏi, quan trọng hơn là còn đẹp trai, cho dù đứng ở chỗ nào đi nữa thì đều là người lóa mắt nhất trong đám người. Nhưng tên Thẩm Nhất Thành được rất nhiều cô gái coi như nam thần này, sau khi tới chỗ Thời Hạ thì biến thành, “Mạc Mạt, phiền cậu sau này đừng nhắc Thẩm Nhất Thành trước mặt tớ nữa.” Tính cách của Thời Hạ rất ôn hòa, thời gian Mạc Mạt làm bạn với cô lâu như vậy, đó cũng là lần đầu tiên Thời Hạ lạnh mặt nói chuyện với cô ấy. Hai người đi tới cổng trường thì tách ra, Thời Hạ nhìn xung quanh cũng không nhìn thấy xe của Thời Gia Hoan. Thời Hạ đứng chờ ở cổng trường, thuận tiện ngắm nhìn trường học này. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Thời Hạ rời khỏi Cẩm Thành để đến một trường đại học Tam Bổn, sau khi Thời Hạ học năm 2 đại học thì Thời Gia Hoan cũng rời khỏi Cẩm Thành đến thành phố nơi Thời Hạ đi học để kinh doanh. Từ đó về sau Thời Hạ chưa về thăm thành phố cũ bao giờ, cũng chưa từng bước vào cổng trường cũ thêm một lần nào nữa. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Cô không biết sau này Nhất Trung sẽ biến thành dáng vẻ gì, hiện tại Nhất Trung hoàn toàn giống với Nhất Trung trong ký ức cô. Khuôn viên trường chia thành khu vực phía Đông và khu vực phía Tây, khu vực phía Đông khá lớn, nơi đó có hai khu dạy học mới xây năm ngoái là nơi học của học sinh lớp 10 và lớp 11, khu vực phía Tây có hai khu dạy học cũ cao ba tầng, được xưng là tòa nhà Bắc Đại và tòa nhà Thanh Hoa, năm cuối cùng của học sinh đang khổ luyện ôn thi đại học sẽ trải qua ở nơi này. Thời Hạ không hề luyến tiếc gì cuộc sống cấp 3 của mình. “Thời Hạ? Sao cậu còn chưa về nhà?” Lý Hoàn xách theo một phần cơm đi vào trường học. Học sinh ở lại trường học không thích ăn tối với mấy món khó ăn trong căn tin, trước khi bắt đầu tự học buổi tối sẽ là thời gian ăn cơm chiều, học sinh của cả trường sẽ không được phép đi ra khỏi cổng trường, cho nên có rất nhiều học sinh ở lại sẽ nhân lúc buổi trưa đi ra kiếm vài món ăn ngon. Thời Hạ cũng muốn biết sao bản thân lúc này còn chưa về nhà? Thời Gia Hoan đi đâu rồi? Thời Hạ đợi hơn mười phút cũng không chờ được Thời Gia Hoan, chỉ chờ được cuộc gọi của của Thời Gia Hoan. Trên màn hình của chiếc điện thoại Nokia màu đen hiển thị một chữ ba’. “Hạ Hạ, giữa trưa ba có tiệc xã giao, không thể đi đón con, tự con bắt xe về nhà.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói hơi say của Thời Gia Hoan. Thời Hạ cúp điện thoại nhìn mặt trời giữa trưa chiếu ngay đỉnh đầu cô, suy nghĩ xem làm sao để bắt xe từ chỗ này đến chỗ cô thuê phòng, thế nào đi nữa cũng phải tốn ít nhất 200 tệ. Sao cô có thể để tốn nhiều tiền như vậy để bắt xe chứ. Thời Hạ xách cái cặp đi được 10 phút thì đột nhiên bừng tỉnh, bây giờ cô vẫn còn là Thời Hạ năm 18 tuổi, chứ không phải thời Hạ nghèo đến mức ngay cả mấy chục tệ để bắt xe cũng không có mà phải đi bộ 4 tiếng đồng hồ giữa khuya mới về đến nhà, bây giờ cô không cần về cái nhà trọ kia nữa.. Bây giờ cô có tiền rồi. Thời Hạ đứng ở ven đường vươn tay ra bắt một chiếc xe taxi. Từ trường học về đến nhà chỉ tốn có 10 phút, chỉ tốn 5 tệ cho giá khởi điểm của xe taxi. Xe taxi dừng dưới cửa tiểu khu, cửa hàng ngay cạnh cửa tiểu khu chính là cửa hàng tiện lợi của mẹ Thẩm Nhất Thành. Cửa hàng đó là thuê, chủ nhà là Thời Gia Hoan. Ngay lúc mọi người còn kinh doanh quy mô nhỏ như bán quà vặt, loại cửa hàng tiện lợi quy mô nhỏ dưới cửa tiểu khu này quả thật là đi trước thời đại, bởi vì trong cửa hàng tiện lợi có bán nhiều mặt hàng và rau củ tươi mới. Thật ra thì mẹ của Thẩm Nhất Thành rất có đầu óc kinh doanh. Ít nhất dưới góc nhìn của Thời Hạ, bà ấy mạnh hơn Thời Gia Hoan. Thời Hạ luôn thắc mắc vì sao người thành thật thích đào tim đào phổi cho người khác như Thời Gia Hoan lại muốn hô mưa gọi gió trong việc kinh doanh, cho đến sau này thấy Thời Gia Hoan bị ép đến mức phải nhảy lầu, Thời Hạ mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Ông trời đây là muốn nói cho cô biết, nhìn thấy chưa, con à, người thành thật lương thiện bất kể có thành công đến đâu đi chăng nữa, kết cục cuối cùng vẫn là thê thảm mà thôi. Thời Hạ bước xuống xe thì thuận tiện nhìn qua đó, bên trong cửa hàng có một căn phòng, lúc này cửa phòng đang mở, từ Thời Hạ góc độ nhìn qua đó, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Nhất Thành đang ăn cơm. Ba mặn một canh, mẹ của Thẩm Nhất Thành đang ân cần gấp thức ăn cho cậu ta. Thời Hạ bĩu môi, cúi đầu đi vào tiểu khu. Đã bao nhiêu năm rồi chưa được ăn cơm nhà? Rất nhiều năm rồi. Sau khi mẹ cô qua đời thì hình như không còn cơ hội này nữa. Cô đi về nhà, vừa mỏ cửa thì thấy trong nhà lạnh lẽo. Sau khi Thời Hạ về đến nhà, bước vào ngôi nhà trống rỗng vắng vẻ, không hề có một tí gì gọi là khói lửa của phòng bếp. Lúc ấy Thời Gia Hoan rất bận, cực kỳ bận, thời gian ở nhà rất ít, cũng có khi Thời Hạ mấy ngày không nhìn thấy ông ấy. Thời Hạ lục lọi nửa ngày mới tìm được một hộp mì gói trong tủ phòng bếp. Lúc lấy nước nóng từ máy nước uống, Thời Hạ đột nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng. Buổi chiều làm sao thi môn Tự Nhiên đây? * Môn Tự Nhiên bên TQ gọi là môn Lý Tổng là tổng hợp giữa ba môn Hoá học, Vật lý, Sinh học. Hoá học Vật lý Sinh học. Thời Hạ nhớ rất rõ thành tích thi đại học năm đó, môn Tự Nhiên tối đa 240 điểm, cô thi được 120 điểm. Có thể nói là rất kém cỏi. Mà đối với Thời Hạ hiện tại mà nói, cô cực kỳ có khả năng trực tiếp ôm cái trứng ngỗng về nhà. * Thẩm Nhất Thành rảo bước ở cầu thanh, chân mày tức khắc nhíu lại, mùi mì gói nồng nặc gay mũi. Đặc biệt đối vừa người mới ăn cơm xong mà nói, hương vị này đúng là quá khó ngửi. Đi dọc theo cầu thang lên, hương vị càng nồng hơn. Ngay cửa cầu thang lầu ba, Thời Hạ ôm hộp mì gói ngồi ở chỗ kia vô tư ăn ngon lành. Thẩm Nhất Thành dừng bước chân, vẻ mặt vô cảm nhìn nhìn người đang ăn mì gói. Lúc Thời Hạ dọn đến tiểu khu này cũng là lúc chỗ này vừa hoàn tất xây dựng, đây là tiểu khu lớn nhất toàn thành phố, ba của Thời Hạ cảm thấy tiểu khu này có triển đầu tư, cho nên đã nhanh chóng mua hai căn hộ 301 và 302. Mà hiện tại 302 đã thành nhà của Thẩm Nhất Thành. Nếu Thẩm Nhất Thành muốn về nhà thì cần phải đi qua Thời Hạ, mà Thời Hạ đang vui vẻ ngồi ở chính giữa cầu thang, hai bên đều có chỗ trống, nhưng cậu chẳng thể đi từ bên nào cả. Thời Hạ ngồi ở chỗ này để chờ Thẩm Nhất Thành trở về. Sau khi nuốt mì trong miệng xuống, Thời Hạ ngẩng đầu giao tầm mắt với Thẩm Nhất Thành, đôi mắt Thẩm Nhất Thành hẹp dài, khóe mắt hơi nhếch lên, thoạt nhìn cực kỳ lạnh lùng. Lúc này trong ánh mắt cậu tràn ngập sự ghét bỏ không chút nào che dấu với mì gói. Mấy ngày nay Thời Hạ đã vô số lần tưởng tượng đến cảnh tượng mở miệng nói chuyện với Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ đã chết một lần rồi sống lại sẽ phải mở miệng nói câu đầu tiên như thế nào với Thẩm Nhất Thành mười tám tuổi đây? Thực ra những năm đó giữa cô và Thẩm Nhất Thành cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn, bởi vì có cái gì đó gọi là ái muội’ giữa Thời Gia Hoan và mẹ của Thẩm Nhất Thành nên Thời Hạ mới quậy phá, nhưng trước nay Thời Hạ chỉ biết quậy phá với Thời Gia Hoan, còn đối diện với Thẩm Nhất Thành và mẹ của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ luôn luôn xa cách vờ như không thấy. Lần xung đột lớn nhất chẳng qua là lần này cô đổ tội cho Thẩm Nhất Thành đẩy cô, sau khi trải qua sự việc lần này, quan hệ giữa cô và Thẩm Nhất Thành tụt xuống âm độ, từ vờ như không thấy biến thành né không gặp. Sau đó nữa, mẹ của Thẩm Nhất Thành mắc bệnh ung thư, mùa hè năm ấy sau khi thi xong đại học thì rời đi. Hành lang bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng, Thẩm Nhất Thành ngồi xổm bên ngoài cửa nhà xác ôm đầu khóc rống lên. Sau khi mẹ cô mất, đây là lần thứ hai Thời Hạ nhìn thấy cái chết trong khoảng cách gần như vậy, một người thường xuyên gặp mặt chỉ thoáng một cái đã biến mất, cả đời này không gặp lại được nữa. Ngày hôm đó thời tiết cực kỳ oi bức còn có tiếng ve kêu không dứt. Thẩm Nhất Thành đè cô trên tường bên ngoài nhà xác hôn ngấu nghiến. Thật lâu về sau, khi Thời Hạ nhớ lại thì cảm thấy đó không phải là hôn môi, mà như là một loại phát tiết đau khổ từ nội tâm của dã thú, như đang tìm kiếm một người có thể gánh vác san sẻ cùng cậu. Có lẽ ngay trong khoảnh khắc đó, Thời Hạ cảm thấy tất cả đều không còn quan trọng nữa, cô và Thẩm Nhất Thành, đồng bệnh tương liên. Thời Hạ nâng tay lên muốn ôm cậu. Thẩm Nhất Thành nói, “Tạm biệt, Thời Hạ.” Cô và cậu, như hai con đường giao nhau, vào buổi trưa nóng bức kia, vừa chạm vào đã tách ra, sau đó kéo dài thành hai hướng khác nhau. Thời Hạ ôm hộp mì suy nghĩ nên mở miệng như thế nào để bắt chuyện’ với Thẩm Nhất Thành. Bên ngoài tòa nhà, không biết là ai đang cản trở làn đường xe hơi, tiếng còi inh ỏi chói tai liên tục truyền đến. Thời Hạ đột nhiên sững lại, cô và Thẩm Nhất Thành cùng lúc lên bàn phẫu thuật, cô quay về năm 18 tuổi, vậy Thẩm Nhất Thành thì sao? Có phải bây giờ Thẩm Nhất Thành cũng giống cô hay không, là trọng sinh trở lại?Thời Hạ đột nhiên nhìn sang Thẩm Nhất Thành. Nét mặt của Thẩm Nhất Thành không mấy kiên nhẫn, cậu đang định mở miệng bảo người đang ngồi ở hành lang ăn mì gói này tránh ra. Thời Hạ đột nhiên mở miệng, “Thẩm Nhất Thành, thận của cậu có khỏe không?” Người đang đứng ở cầu thang dựa vào tường, dáng vẻ cao gầy đứng thẳng người là có thể đụng trúng đỉnh đầu, hiếm khi ngẩn ra một lúc, người phụ nữ này có lẽ té hỏng đầu óc rồi, chắc chắn có bệnh. Thẩm Nhất Thành híp mắt, đột nhiên lùi về sau một bước rồi dựa vào tường, một bên chân dài gập lại, cậu nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt, “Cậu muốn thử một chút không?” Thời Hạ, “....” Sau khi xác nhận ánh mắt, người này tuyệt đối không phải là tên xem Thẩm Nhất Thành tang thương kia sau khi ngắm xong núi lửa sau thì quay về tặng thận cho cô. “Thôi, tự cậu để dành xài đi.”
nuông chiều em đến đau lòng